6/9/08

Entry for September 06, 2008

Không thể không viết gì cho ngày này. Ngày của 5 năm về trước. Có hai kẻ tự nguyện gắn kết đời nhau làm một, tự nguyện góp gạo thổi cơm chung. Nghe sến sến nhỉ!
Nhớ ngày đó, ra trường, đi làm mới được ba năm. Cả hai định bụng dành dụm, chừng nào có nhà cửa đàng hoàng rồi mới cưới. Nhưng mấy bậc tiền bối thì lòng như lửa đốt, đứng ngồi không yên …sao chúng nó chẳng động tĩnh gì chuyện …trăm năm í cả. Hic, tội nghiệp, nào nói xa nói gần, nào dụ dỗ, nào thúc hối …làm chúng cầm lòng không đặng, thế là …cưới thì cưới. Ký vào biên bản cam kết …cột chân nhau suốt đời vào ngày í í.
Mình rất khó tính trong mọi chuyện, vậy mà có những cái mình chấp nhận, quyết định nhanh chóng dù ở thời điểm khác chưa chắc mình đã hài lòng cho được. Mình muốn nói đến cuộc tổ chức đám cưới. Nó đơn giản, đơn giản từ nghi lễ đến hình thức. Tự lo mọi chuyện, biết sao được, hoàn cảnh nhà mình nó thế, nhà chồng thì ở tận miền Trung. Hôn lễ rồi cũng diễn ra như ý muốn, cũng đủ đầy, nhưng đơn sơ.
(Thú thật có lúc vợ thấy mình cũng thiệt thòi, tủi thân lắm đó chồng ơi!)
Có người nói học chung năm năm, quen nhau bốn năm, rồi làm chung với nhau mãi …không chán hay sao? Chẳng thấy chán gì cả, dù đôi khi cãi nhau nảy lửa, nhưng vẫn đi chung… Cũng ngạc nhiên, gặp nhau suốt, trừ buổi tối ai về nhà nấy ngủ, còn thì là chủ nhật không gặp cũng không được. Anh bảo xách xe đi lòng vòng rồi cũng quay về lối ấy, chẳng hiểu sao?!
Kể ra thì nhiều chuyện để nhớ lắm. Nhớ cái hồi mới yêu, anh thì ở KTX, mình thì ở nhà. Ban ngày đã gặp trên lớp rồi. Vậy mà tối không gọi điện làm như ngủ không được hay sao í. Gọi thì phải nhắn qua cô quản lý KTX, rồi cô bắt loa kêu thật to (anh ở tít tầng trên) anh mới nghe. Rồi nấu cháo điện thoại, tối nào anh cũng ôm cái máy nửa tiếng, khiến cho bao kẻ phải đi ra đi vào. Riết đâm ngại dzí mọi người luôn, ngại nhất là cái cô QL ấy, may là mình chưa gặp cổ ở ngoài lần nào .
Hồi đó mình đi học bằng xe buýt, khoảng 5h chiều là hết xe từ TĐ về SG. Có bữa nấn ná làm sao mà trễ xe, anh muợn tạm chiếc xe đạp của ai đó, chở mình về. Qua mấy đoạn lên dốc, may mà mình có ba mấy kí, thấy anh gồng mình đạp thấy thương. Bảo xuống dắt bộ thì không chịu, trèo qua cả cầu SG mới ghê. Anh lúc đó, mình dây dữ lắm, SV trọ học thì biết rồi đó. Ở chung phòng mấy ông con trai không, hay chơi ngông, đầu tháng xả láng, đến cuối tháng ăn cơm với nước tương là truờng kỳ. Tự nhiên mình kể cái cảnh nghèo của ổng ra chi. Mà vậy mới nói, ăn uống không điều độ, thức khuya …thì có da bọc xương không là phải . Tiếp nha, lần đó chở mình về mệt dữ lắm, vậy mà mình còn rủ đi ăn gỏi khô bò ở NVT, Đa Kao (quán này có tiếng từ hồi mẹ, cậu mình còn đi học lận). Ừ đi, vô ăn thì mình ăn khí thế, hỏi ảnh ngon không, ảnh bảo cũng được. Híhí, sau này mới vở lở là ảnh đâu có biết ăn cái món đó, dân miền Trung đâu có ăn ngọt đâu, vậy mà cũng cố nuốt. Thêm zị đang mệt bở hơi tai, bị ăn cái món kỳ cục nữa. Ấn tượng dữ!
Sau nhờ mình huấn luyện chuyện ăn uống, ăn được cả mắm kho của miền Nam luôn, còn làm salad bò thì bảo bỏ đường cho ngọt ngọt .
Thôi chẳng kể nữa, mắc công chồng bảo bêu xấu lão . Mai mốt kỷ niệm đám cưới Sắt, Đồng, Chì… gì đó kể típ. Còn bữa nay là GỖ đấy anh à!
......
Cho bài thơ này vô đây cho thêm phần "hấp dẫn" 
Em à...
Em à, nói đi em...
Nói là em yêu anh, để anh tin thế gian này tồn tại.

Ngay trước mặt là tháng ngày huyền thoại.
Chỉ có hai mình em nhỉ... Ta đi!
Em à, nghĩ ngợi chi?
Đố em biết lời nào là nói dối...
Tình yêu là dây trói
Buột 2 người thật chặt, và có lẽ chỉ thế thôi.
Em à, không xa xôi.
Trái tim anh thật gần và giản dị...
Chỉ có em huyền bí...
Mãi huyền bí như là một nửa anh tìm...
Em à, anh muốn yêu thêm...
Vì 1 lời yêu em, chắc chắn là không đủ,

Trái tim anh không ngủ...
Nhưng lại mơ hoài giấc mộng có đời em...
Em à, ngủ đi em...
Anh ru em ngủ, nhé!

Với anh, em mãi là cô bé...
Thật thà, hiền thục, chân thành và rất đỗi đáng yêu...
Em à, coi như "tiêu"
Anh yêu em rồi, không đường nào trốn chạy, Dù cuộc đời cứ trôi... y như vậy
Nhưng phút giây này, anh vẫn thấy khát khao
Em à, anh ước ao...
Một mái nhà với vài ba đứa trẻ.

Có em rồi, bước chân không quạnh quẽ...
Có em rồi, cơm không lạt, áo không nhăn...
Em à, lời anh nói, không là văn.
Nhưng luôn hay, em nhỉ!
Thật ra... chỉ cần em thủ thỉ...
Thì bất cứ điều gì anh cũng dở, em ơi...
SAS
___
P/s: Sáng mới nhận được tin nhắn của chồng (trích nguyên văn, thêm dấu): “Thế là đến hôm nay anh được ở tù 5 năm rồi nhé. Cám ơn em vì em là vợ của anh và mẹ của con. Yêu em và con nhiều

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

trangpinky@yahoo.com